Sách: “Nơi tình yêu bắt đầu” là Duyên

Quyển sách đầu tay non nớt của mình gồm 28 bài viết ngắn dịch từ những bài nguyên gốc tiếng Anh được chọn lọc hầu hết từ các quyển Reader’s Digest, được Nhà Xuất bản Trẻ mua lại bản quyền và dịch tiếng Việt năm 2003. Đây cũng là một trong những quyển sớm xuất hiện ở Việt Nam của trào lưu sách Tâm hồn và Sống đẹp sau này. Quyển này rất mỏng, do mình và người dịch Đông Phương, cùng thực hiện bằng cách chia bài dịch và cùng đọc lại bài dịch của người kia. Lúc ấy, mình 22 tuổi và đang học năm cuối đại học, thật sự chưa đủ trải nghiệm để chọn từ ngữ và vẫn còn bám sát cách dịch hơi cứng, chưa thật sự linh hoạt. Những bài viết ấy nếu được mình dịch lại trong thời điểm này, hơn 10 năm sau, thì sẽ có cách viết khác và những từ ngữ nhấn nhá cũng sẽ khác để có thể chuyển được ý nghĩa sâu hơn của câu chuyện.

Tuy nhiên, đây là một trải nghiệm vô cùng thú vị để mình hiểu hơn và suy nghĩ nghiêm túc hơn về công việc dịch. Chính nhờ bước đầu non nớt này, khi mình có dịp gặp những dịch giả, người dịch trong những trải nghiệm sau đó, mình để ý hơn ở họ sự tinh tế trong vốn từ vựng, cách tạo câu, và xếp ý trong tiếng Việt khi họ dịch một câu nói, một câu chuyện, một bài viết, một quyển sách.

Mọi tình cảm và mối quan hệ đều từ Duyên gặp nhau. Quyển “Nơi tình yêu bắt đầu” đối với mình chính là một chữ Duyên từ duyên tham gia dự án này, đến duyên gặp được những điều thú vị trong từng câu chuyện mình dịch, quan trọng hơn hết là sự va chạm thực tế để biết mình non nớt như thế nào, và để hiểu rằng những trải nghiệm như vậy quan trọng như thế nào nếu muốn tiến bộ và trau dồi bản thân hơn nữa. Điều đó quyết định cho những dấn thân trải nghiệm sau đó của mình không những trong việc viết mà còn vài lĩnh vực hoàn toàn không liên hệ với văn chương.

Trở lại với quyển sách kỷ niệm này, trong 28 bài dịch ngắn của “Nơi tình yêu bắt đầu”, có những ý tưởng, câu chuyện tuy rất nhỏ nhưng đã theo mình trong chặng đường sau đó như những thông điệp ý nghĩa và tích cực, lạc quan.  Và sau đây là hai trong số những câu chuyện đó:

Hôm qua và ngày mai

Có hai ngày chúng ta đừng nên lo lắng làm gì vì nó thoát ra khỏi mọi sự sợ hãi, lo ngại.

Thứ nhất là Ngày hôm qua vốn nhiều lầm lẫn và lo âu, nhiều nỗi đau và vết thương, nhiều sai phạm và hỏng hóc. Ngày hôm qua đã trôi đi mãi mãi ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta. Tiền bạc trên thế giới cộng lại cũng chẳng thể đưa nó quay về. Chúng ta không làm lại được hành động đã làm, không sửa lại được câu từ đã nói, không chỉnh bất cứ lỗi lầm nào được nữa. Ngày hôm qua đã ra đi mãi mãi dù cho có nhớ lại (như thế nào). Vậy thì, hãy để nó đi luôn.

Một ngày nữa chúng ta không nên lo lắng là Ngày mai với những nghịch cảnh có thể xảy ra, với những gánh nặng, với bao nhiêu lời hứa. Ngày mai cũng ra khỏi tầm quản lý của chúng ta. Ngày mai, dù sao đi nữa thì mặt trời vẫn mọc, có thể rạng rỡ mà cũng có thể phải lẩn khuất sau những tầng mây. Từ đây đến lúc đó, chúng ta không có bất cứ cái gì thuộc về Ngày mai cả, vì nó chưa có mặt trên đời.

Nên chúng ta chỉ còn lại một ngày. Đó là Ngày hôm nay.

Trận chiến của con người có thể chỉ trong một ngày này.

Ngày hôm qua và Ngày mai toàn bắt trắc phù phiếm. Cho nên, chúng ta hãy tham gia vào cuộc hành trình từ những khoảnh khắc trong Ngày hôm nay.

(dịch từ bản tiếng Anh “Yesterday and Tomorrow” của tác giả Robert J.Burdette)


 

Niềm tin của người luôn thất bại

Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là không tưởng. Bởi nó “tiêu” tất cả các môn ở lớp tám. Nó thi rớt môn vật lý ở trường trung học và lành con số không. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Nó cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf của trường nhưng nó nhanh chóng thua ngay trận đấu quan trọng duy nhất của mùa giải và cũng thua nốt trận đấu vớt.

Những năm tháng lớn lên, Sparky giao tiếp một cách vụng về. Những học sinh khác không ghét Sparky, vì thật ra không ai quan tâm đến điều đó. Và nếu có bạn học nào chào Sparky ngoài giờ học sẽ làm Sparky rất ngạc nhiên. Cho nên cũng không ích gì khi nói về chuyện hẹn hò của nó. Suốt thời phổ thông, Sparky chưa một lần mời bạn gái đi chơi vì sợ bị từ chối.

Sparky là người luôn thất bại. Cả nó, bạn bè… đều biết như vậy. Nó cũng suy nghĩ lung lắm về điều đó. Rồi cuối cùng, Sparky đã sớm quan niệm nếu mọi chuyện đã là như vậy thì sẽ là như vậy. Nói cách khác, Sparrky tự nhủ lòng rằng những gì nó đang có là những chuyện hiển nhiên không thể tránh được.

Tuy vậy, Sparky lại có một niềm đam mê là vẽ. Nó tự hào về các tác phẩm của mình. Dĩ nhiên là không ai khác quan tâm đến việc này nữa.

Trong những năm cuối cấp, nó nộp một số bức tranh minh họa cho biên tập viên các kỷ yếu và rồi bị trả lại bản thảo. Mặc kệ điều đó, Sparky vẫn tin rằng mình có khả năng trở thành một họa sĩ lớn.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Sparky viết thư cho hãng phim Walt Disney. Khi được đưa đề tài vẽ thử, Sparky đã chuyên tâm vẽ hàng loạt tranh theo yêu cầu. Một lần nữa, bản vẽ bị từ chối.

Thêm một thất bại cho người luôn thất bại.

Cuối cùng, Sparky quyết định viết hồi ký bằng hoạt hình, kể về thời thơ ấu của một đứa con trai thất bại và luôn bị xem là kém cỏi, bất tài.

 Nhân vật hoạt hình ấy bỗng trở nên nổi tiếng toàn thế giới.

Sparky, người luôn kém may mắn trong trường và thường bị từ chối trong công việc, chính là họa sĩ Charles Schulz. Ông đã tạo ra phim hoạt hình vui nhộn “Peanuts” cùng nhân vật bé nhỏ Charlie Brown thả diều không bao giờ bay, cũng chưa bao giờ đá trúng quả banh.

(dịch từ bài viết của tác giả Earl Nightingale)

bìa sách Nơi tình yêu bắt đầuIMG_0527

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s